← Back to All Personal

Một (vài) người xếp

Lúc ấy khoảng 10h tối, tôi đang đi bộ về nhà sau giờ làm thêm. Còn đang lúi húi nhắn tin, một anh bạn trạc tuổi, đi ngược chiều tôi, dừng lại và hỏi xin tôi 7 nghìn. Tôi loạng choạng sờ ví, và bảo rằng chắc tôi có đấy. Nghĩ rằng anh xin để đi bus, tôi tiện lời vẫn hỏi:

  • Đi bus hả anh
  • Không, em xin để lát em mua mì em ăn, em còn có mấy ngàn không đủ - Anh vừa nói vừa chìa cho tôi xem mấy tờ tiền lẻ.

Tôi cũng không để ý, tôi thấy trong ví còn 10 ngàn tiền lẻ, đưa anh cả, giọng đầy tự hào:

  • Em có hẳn 10 nghìn này

Đưa anh rồi vui vẻ tôi đi tiếp, tiếc gì đâu mấy nghìn tiền lẻ à. Thật ra ngày thường thì cũng có tiếc đó, tôi nghèo mà, nhưng tôi mới thắng 1 giải lớn 2 hôm trước, còn đang chờ thưởng nữa, nghe đâu cả triệu không à. Nói tới đây, hẳn có vài bạn đồng nghiệp cũ của tôi sẽ bĩu môi mà rằng “1 triệu mà cứ làm dữ lắm”, họ thể nào chẳng nghĩ tôi cứ làm quá lên. Họ nghĩ thế cũng không quá, bởi 1 triệu họ nghĩ tới, không giống 1 triệu mà tôi nhận được. Những bạn bè đồng nghiệp của tôi, thấy 1 triệu cũng chỉ như một bữa ăn anh em hẹn nhau mỗi tháng một lần. Tiền không phải là giấy, nhưng cũng chẳng tới mức để tôi phải khoe khoang như thế. Tôi hiểu cho họ, cũng hiểu rằng họ đâu thấy 1 triệu ấy đã phải trải qua những gì. Một cuộc thảo luận lớn, có sự tham gia của cả giám đốc vận hành, giám đốc tài chính, giám đốc kỹ thuật để quyết định. Vài ba cuộc thảo luận nhỏ riêng rẽ, để người này trách cứ người kia, vì sao lại để xảy ra chuyện ấy. À dĩ nhiên, thảo luận riêng để nói với người này có thể khác với người kia nữa, để 1 cái bắt tay cũng có thể trở nên vô hình. Và tôi cũng không rõ, ai đúng, ai sai. Nhưng tôi biết, rằng hội đồng quản trị đã đồng ý để tôi nhận thưởng 500 nghìn. Tôi thấy nó giá trị quá, phải trải qua bao nhiêu, mới ra tới một kết quả như thế. Còn hơn vậy nữa, những nhân viên không hiểu chuyện, còn khó chịu với sếp để đòi cho đủ 1 triệu cho tôi, họ bực, họ tức, thấy xấu hổ, nhục nhã, … Vì cái gì chứ? Tôi cho là không có đáng. Nhưng tôi cũng vẫn cảm thông cho họ, vì họ chưa biết sếp họ là ai. Tôi tự nghĩ, họ sẽ nghĩ khác đi nếu biết sếp mình đánh trượt thử việc một nhân viên vì không còn đủ việc nữa, nhưng với lí do năng lực kém dù nhân viên đã làm rất tốt. Hay biết sếp mình bắt nhân viên “vô tình” để lộ tin tức sắp sa thải ai đó, để họ “khôn ngoan” tự xin nghỉ trước. Hoặc trách móc nhân viên thiếu trách nhiệm khi xin nghỉ vì họ tìm được một nơi tốt hơn. Hay luôn phải lươn lẹo với ứng viên vì sự thiếu kế hoạch của mình. Hay … thôi, đủ rồi. Tôi nghĩ những người bực tức vì cái chuyện 1 triệu ấy, họ chỉ biết sếp là sếp, là người có MBA. Nhưng kìa bạn thấy chưa, 1 triệu ấy, dù chỉ là hơi thôi, nhưng nó cũng giá trị đấy chứ. Đừng đánh giá chỉ qua 1 con số, hãy xem nó tới với bạn như thế nào.

Tôi vẫn luôn ngưỡng mộ Nam Cao về những câu chuyện nhỏ nhen ông có thể đem ra viết, và ông cũng có nói đấy: “Thói đời vẫn thế: Khi đã công nhiên bênh vực cái nhỏ nhen, thì lại không thể nhỏ nhen như người khác được”. Tôi nghèo đấy, 500 nghìn cũng quý lắm đấy, nhưng tôi không thể nhỏ nhen như người khác được. Vậy nên, tôi đã mất 10 nghìn, mà không được thêm đồng nào. Chỉ hi vọng anh trai có một bữa mì ngon!

Khi đã viết tới những dòng này, tôi thấy mình còn đủ trẻ, cái trẻ trong trẻ trâu, của sự bồng bột, cảm xúc, thiếu lí trí. Tôi không nghĩ nhiều rằng sẽ ra sao, tôi chỉ thấy rằng mình muốn viết, nên tôi viết. Cũng xin nhân đây, gửi lời xin lỗi đến những bạn đồng nghiệp vì đã phải tham gia vào những chuyện nhỏ nhen như thế. Nhỏ nhen lắm, nhỏ nhen tới không đáng phải như thế, không đáng cho các bạn phải trải qua. Còn với tôi ấy à, một kỉ niệm vui đấy, tôi đã cười rất nhiều, và vẫn sẽ còn cười nhiều năm sau này nữa.

Hà Nôi, 06, March, 2025 - @@